Ngày xửa ngày xưa có một người đàn bà rất thông minh, tài buôn bán có nghề dệt vải nhưng lại lấy phải một người chồng đần không làm được tích sự gì. Một hôm, người đàn bà đưa chồng vài tấm vải ra chợ bán. Người vợ nói:

Con vợ khôn lấy thằng chồng dại
  • Nếu không bán được bốn quan thì đừng có bán.

Người chồng nghe theo lời vợ đem vải ra chợ bán nhưng rao mãi không thấy ai mua. Cuối cùng mới có ông lão mua cho 2 tấm nhưng trên người ông lại không có chút tiền nào. Ông cụ bèn nói:

  • Không thì tôi cứ cầm vải xong lát nữa anh qua nhà tôi lấy tiền, nhà tôi cũng ngay trong xã thôi mà.
  • Nhà ông ở chỗ nào?

Ông lão đáp:

  • Chợ đông không ai bán, chỗ kèn thổi tò le, cây tre một mắt. Lúc nào đến đó tôi sẽ trả.

Nghe vậy hắn liền tin bán ngay. Chiều hắn tìm đến chỗ mà ông cụ nói với hắn nhưng không một ai biết. Người ta chỉ nói rằng:

  • Nguy rồi, anh gặp phải tay lừa đảo rồi.

Hắn đi cả ngày đến tối mịt vẫn không tìm được nhà đành phải ôm mặt khó quay về. Người ta thường nói đúng là con vợ khôn lấy thằng chồng dại. Tới nhà vợ hỏi và hắn kể lại cho vợ tất cả câu truyện trên đường. Chị nói:

  • Tìm cũng dễ thôi. Chợ đông không ai bán là cái trường học. Chỗ kèn thổi tò le là bụi lau vì khi gió thổi ở đó nghe như tiếng kèn sáo. Còn chỗ cây tre một mắt là bụi hành hay tỏi gì đấy. Vị trí nhà ông ấy ở gần trường học, gần đó có bụi lau và có một vườn hành tỏi.
  Truyện cổ tích Sự Tích Hoa Cúc Trắng

Anh chồng lại đi tìm lại vào ngày hôm sau. Đúng như lời vợ nói hắn đã gặp ông lão mua chịu. Ông là thầy dạy học. Thấy vậy ông liền hỏi ngay sao lại biết được chỗ của mình. Hắn đáp:

  • May mà có vợ tôi chỉ dẫn đấy. Hôm qua tôi tìm ông cả ngày không được.

Ông thầy nghĩ:

  • Đây hẳn là người đàn bà thông minh, có tài ít người sánh kịp.

Ngày hôm đó, nhân nhà có giỗ nên ông được mời ngồi lại ăn cỗ và được gửi phần về biếu vợ ngoài việc trả tiền. Phần gửi quà về còn có một cục phân trâu cắm một cánh hoa nhài, hắn không biết gì nhưng cứ cầm về nhà.

Người vợ sau khi nhận liền biết ông lão đang mỉa mai mình: Con vợ khôn lấy thằng chồng dại như bông thài lài cắm bãi cứt trâu.

Càng ngẫm nghĩ người đàn bà càng thấy buồn tủi tránh chồng dốt nát làm mình phải chịu số phận hẩm hiu, nước mắt nàng rơi lã chã. Nàng nghĩ:

  • Thân thế ta chẳng ra gì người ta thì lấy được người tài giỏi còn ta thì phải lấy một thằng chồng đần độn.

Trong con phiền muộn nàng chạy luôn ra sông toan nhảy xuống dòng nước.

Truyện con vợ khôn lấy thằng chồng dại được ông ngụ ý, về sau ông cảm thấy hình như mình trêu trọc hơi ác nên đam ra lo sợ.

  • Không chừng người đàn bà đó nghĩ quẩn thì mình có tội rất lớn với danh nhà giáo.
  Truyện cổ tích Sự tích Hồ Gươm

Ông bèn đi mượng một cái giỏ đựng cá thủng rồi làm một chiếc cần câu đi dọc bờ sông. Ông cứ men theo bờ sông và gặp người đàn bà đang ôm mặt khóc thút thít. Ông vội tiến lại gần cố ý chìa chiếc giỏ cho nàng thấy và nói:

  • Này chị, tránh ra cho người khác đi câu.

Người đàn bà đó đúng là vợ ánh chàng bán vải rồi. Nàng ngước lên thì đó là người đàn ông đã có tóc bạc nhưng lại mang chiếc giỏ rách đi câu. Rồi nàng tự nghĩ:

  • Người này quá ngu. Chồng mình khờ dại nhưng vẫn không đến nối như thế này.

Rồi nàng kết luận: Vậy ra chồng mình vẫn có chỗ hơn được người. Rồi nàng bỏ ý định tựa tử quay trở về nhà. Truyện cổ tích con vợ khôn lấy thằng chồng dại ra đời từ đó.

Ngoài ra các bạn có thể dựa vào cốt truyện để làm phim TVC quảng cáo sản phẩm