Em cứ tự hỏi: “Nến em lăn bánh xe xuống sông, nếu em biến thành nàng tiên cá và bơi đi thật xa, liệu tình yêu có trở về với chị ?”

Chiều dần buông trên con sông quê hun hút gió. Từng tia nắng cuối ngày nhảy điệu tiễn biệt để thu mình về sau dãy núi cao ngất ngưỡng bên kia sông. Bên kia sông có gì nhỉ?
Em từng mơ giấc mơ về một ngày em chèo thuyền qua đó, leo lên những ngọn núi cao để tìm kiếm chỗ ẩn nấp của mặt trời mỗi lúc màng đêm buông xuống. Em từng mơ sẽ lên núi hái thật nhiều hoa, kết vòng mang về tặng chị, để nói với chị rằng chị là người em yêu thương nhất trên đời. Vậy nhưng… giấc mơ chỉ là giấc mơ mà thôi.

Nghe các cô chú kể lại ngày mẹ đi siêu âm về, ai cũng bắt mẹ phá thai đi vì bác sĩ bảo thai xấu. Nếu có sinh em ra cũng dị hình dị dạng mà thôi. Mẹ thương em, không dám quyết định. Mẹ gục đầu trên vai bố khóc rấm rứt. Là phận dâu con, mẹ đâu dám trái lời nội, nhưng mẹ cũng đâu nỡ lòng vứt bỏ em đi.
Bố bối rối ra ra vào vào, thở dài thườn thượt. Chỉ có chị là không biết chuyện. Đi học về, chị sà vào lòng mẹ, áp tai vào bụng mẹ để lắng nghe em đạp. Nội ở nhà ngoài nói vọng vào:
– Tao bảo phá là vì thương chúng mày vất vả chứ có ác ý gì đâu mà khóc như nhà có đám tang vậy?
Mẹ thu mình vào góc giường đưa gối lên miệng cắn chặt. Bố lại thở dài. Chị ngơ ngác trước quyết định của nội nên chạy ra quỳ dưới chân nội cầu xin:
– Con xin nội, nội để em bé ra ở với con đi.
– Mày trẻ con, biết gì. Vào nhà trong ngay.
– Không, con không đi đâu cả. Nội cứ đánh đòn con nhưng nội phải để cho em bé được ra ở với con.
– Ai dạy cho mày xen vào chuyện người lớn vậy hả? Vợ chồng anh Điệp đâu, ra xốc con bé vào cho nó tắm rửa, học hành đi.
Chị bám lấy chân bàn, nhất định không chịu đi. Bố gạt nước mắt lấy cây roi mây trên chái bếp xuống quật vào tay chị theo lệnh của nội. Bố quật vào tay này, chị lại chuyển tay kia ôm chân bàn, vừa ôm vừa cầu xin nội. Mẹ xót con gái, chạy ra ôm chầm lấy chị:
– Con xin mẹ. Mẹ cứ để con sinh cháu ra. Xấu đẹp gì thì cũng là máu mủ của con. Con bỏ sao đành hở mẹ?
Nội thở dài, ném hũ vôi quệt trầu trên bàn xuống nền nhà vỡ toang rồi bỏ vào buồng trong…

Em tiếp tục lăn bánh xe đến gần bờ sông, chỉ một chút nữa thôi, một chút nữa thôi là em sẽ bỏ chị bơ vơ trên trái đất này. Chỉ một chút nữa thôi những bất hạnh từ em… Chỉ một chút nữa thôi… sao em lại run rẩy thế này… Em không sợ chết, vì với em, ranh giới giữa sự sống và cái chết luôn mong manh… Em chỉ sợ mất em rồi chị sẽ cô độc, chị sẽ oán trách chính mình dù chị luôn là thiên thần trong mắt em.

Em lớn lên không được biết đến sự chăm sóc của mẹ. Em giận cái sự vội vã chào đời của mình. Nếu em không đòi ra sớm chắc mẹ đã không bị băng huyết mà bỏ bố và chị em mình đi. Có lẽ nội cũng nghĩ vậy nên chẳng bao giờ nội nói chuyện với em. Bố thì khác, bố chăm sóc em một cách lặng lẽ. Bố bảo, em bị như vậy là do bố, do chất độc của những ngày bố ở chiến trường. Nên giờ bố chăm sóc em như người có tội đang chuộc lỗi của mình. Chỉ có chị, chị luôn dành những gì tốt nhất cho em, chị là điểm tựa tinh thần mạnh mẽ của em.

Dòng sông lấp lánh như ánh mắt long lanh của chị. Em tưởng tượng ra cảnh mình trôi, trôi trên dòng nước ánh bạc đó, tưởng tượng ra những bông hoa trắng rắc khắp thân mình. Lúc đó chắc em giống thiên thần lắm chị nhỉ? Nhưng liệu em lăn bánh xe xuống sông rồi anh ấy có trở về bên chị không?

Anh ấy có đôi mắt hun hút như hai dòng xoáy. Đôi mắt nam châm chiếu vào đâu là mọi thứ ở đấy như muốn tự nguyện được ngập chìm trong đó. Anh chị đã là đôi trai tài gái sắc.
Ngày chị dẫn anh về nhà, em đã trốn biệt trong buồng, chỉ dám len lén nhìn ra, cầu mong chị quên em luôn. Nhưng không, chị nhớ đến em đầu tiên. Chị vào buồng bế xốc em ra giới thiệu với anh không một chút ngượng ngập. Thấy em, ánh mắt anh dại đi trong chốc lát. Ngỡ ngàng, thất vọng, sợ hãi, buồn bã… chớp qua mắt anh. Nhưng rồi anh giấu nhẹm những cảm xúc đó của mình để bắt chuyện với em. Trước bữa ăn, em đòi được anh đưa đi dạo dọc bờ sông…
Gió mơn mang lùa vào tóc em, gió bủa quanh em. Dường như gió muốn kéo em đi về phía trước. Chỉ một vòng lăn bánh nữa thôi là em sẽ bay bay như gió. Dường như gió muốn níu em lại phía sau. Nên gió thủ thỉ với em đủ chuyện.
… Ngày đầu tiên anh đưa em đi dạo cũng vào một ngày bờ sông miên man gió thế này. Em thủ thỉ kể chuyện cho anh nghe:
– Em là một con bé mồ côi được bố mẹ nhận về nuôi từ thuở mới lọt lòng. Em lớn lên trong tình yêu thương của chị. Dù không chung dòng máu nhưng chị chăm sóc em còn hơn em út trong nhà vì chị muốn bù đắp thiệt thòi cho em. Chị cứ ngỡ em không biết em là con nuôi nên chẳng bao giờ chị hé lộ cho em biết điều đó.
Câu chuyện vừa kết thúc, em bỗng thấy chiếc xe của em lăn bánh nhẹ nhàng hơn. Anh nói chuyện với em nhiều và vui hơn. Hình như có một tảng đá nào đó vừa được trút ra khỏi tâm trí anh.
Với tay bứt một cọng cỏ xanh nõn, em đưa lên má mình ve vuốt. Em đã từng ước mình là cỏ. Cỏ mọc tràn triền sông, xanh mướt một màu. Cỏ mềm như bàn tay con gái. Là cỏ thì sẽ chẳng phải dùng xe lăn. Là cỏ thì những đốm đen vằn vện trên làn da em biết đâu sẽ là một điều hãnh diện. Là cỏ thì… Chị về nhà mang theo những chuyện về anh. Chị hát véo von, chị ôm lấy em mà hôn tới tấp. Lúc nấu ăn, chị nói về những món ăn anh thích. Lúc chải tóc chị bảo anh khen tóc chị đẹp
Trước lúc đi ngủ, thay vì những câu chuyện của chị, chị lại kể về anh. Chị mang cả hình ảnh anh vào giấc mơ em. Em mơ em là nàng tiên cá. Em bơi lội dưới sông, hát những bài hát véo von, ngọt ngào nhất. Em mơ một ngày hoàng tử tới, hoàng tử có những nét mà chị đã miêu tả về anh. Hoàng tử muốn rước em về cung. Nhưng em tìm mãi không thấy mụ phù thủy ở đâu để đổi giọng hát của mình lấy đôi chân. Hoàng tử đã nhảy xuống sông để minh chứng cho tình yêu của mình. Và khi đôi chân chàng chạm nước, bỗng biến thành đuôi cá, chàng cùng em quẫy nước bơi đi. Cả bờ sông đẫm tiếng hát của em. Có lần em hỏi chị:
– Tình yêu như thế nào chị nhỉ ?
Chị với tay bứt một cọng cỏ mềm, đưa lên vuốt má em:
– Nó thế này.
Chị đùa. Nhưng em nghĩ tình yêu cũng thế thôi, yêu giống như khi em mơn man ngọn cỏ trên má mình. Ngọn cỏ đưa em về với giấc mơ hoàng tử, êm đềm, dịu ngọt miên man…

Nhưng tình yêu không còn là cỏ trong lần về tiếp theo của chị. Chị gục đầu vào lòng em khóc. Chẳng hỏi gì thêm em cũng biết trong tiếng khóc có câu chuyện của chị và anh. Chị bảo em ngốc, đừng bao giờ chối từ làm em ruột của chị nữa. Em vuốt mái tóc chị. Tóc chị suông dài, sóng sánh như ánh trăng vàng đổ dọc sông quê. Chị không còn kể về anh. Nhưng mỗi lần tưởng em đã ngủ rồi, chị lại lôi hình mặt trời bằng bông mà anh tặng ra ôm ấp thủ thỉ tâm tình. Em nằm chết lặng cạnh bên. Sẽ còn bao người con trai rời xa chị, có bao người không dám đến với chị khi biết em là sản phẩm của thứ chất độc da cam quỷ quái đã thấm vào cơ thể bố? Em nhắm nghiền mắt. Em mơ giấc mơ làm nàng tiên cá, em nghĩ về dòng sông quê, em mơ em nằm trên thảm cỏ mềm mượt và trôi theo dòng nước xiết. Em mơ…

Em nhích dần bánh xe. Không xa nữa đâu. Không khó lắm đâu. Chỉ cần một cơn gió mạnh là em sẽ thành nàng tiên cá. Em sẽ bơi đi tìm hoàng tử của mình. Em đưa tay đặt vào bánh xe định quay một vòng thật mạnh. Nắng chiếu như những sợi tơ vàng lơ thơ dọc triền sông, trôi neo vào bàn tay bé xíu của em. Em đưa tay hứng chút nắng mỏng manh cuối ngày…

– Bím… Bím à. Em tỉnh rồi sao? Ôi, em tỉnh rồi. Nhận ra chị không Bím? Em đừng dại dột như thế nữa, em đừng bỏ chị…
Em cố nhướn cặp mi nặng trĩu lên nhìn. Trước mắt em là nội, là bố, là chị và anh, những hình ảnh nhạt nhoà. Em mỉm cười, nắm tay từng người. Em thấy nội nheo nheo đôi mắt, từ khoé mắt, hai giọt nước rịn ra, rơi vào tay em nóng bỏng. Lần đầu tiên em thấy nội khóc vì em. Em muốn được gượng dậy, làm cái điều mong ước bấy lâu là dụi đầu vào lòng nội. Nhưng toàn thân em mềm nhũng, bàn tay giật giật liên hồi.
Chị giữ lấy tay em, khóc không thành tiếng. Mắt chị sưng húp. Toàn thân chị run lên theo bàn tay giật giật của em. Anh phải ôm ngang thân chị, giữ cho chị khỏi ngã. Em nghe bập bõm những lời anh dành cho em:
– Bím à, anh cảm ơn Bím nhiều lắm. Nhờ Bím anh mới hiểu mình yêu chị gái em đến nhường nào. Anh mới hiểu anh không thể đánh mất một người con gái như chị em.
Em mỉm cười. Nụ cười em thanh thản lắm. Em thấy em đang bay bay bằng đôi cánh thiên thần. Em thấy trên mình em rắc đầy hoa trắng, những bông hoa trong giấc mơ. Em thấy em được giữ cung tên của thần Cupid, em bay lên cao, chĩa mũi tên về phía anh và chị, em tự nhủ mũi tên này sẽ mãi mãi cắm vào hai người để anh chị không được rời xa nhau nữa… Em thấy em đang trôi. Em nằm trên thảm cỏ mềm mại ở bến sông quê. Em trôi theo dòng nước lấp lánh ánh bạc. Xa xa, hoàng tử của em đang đón chờ. Em nhảy xuống nước, quẫy đuôi cá của mình, khe khẽ hát và nhẹ nhàng bơi đi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.