Ở một miền quê hẻo lánh, nơi đó có người phụ nữ sống một mình dù bụng mang dạ chửa. Vào một đêm giông bão chị ta đau bụng dữ dội và hiểu mình sắp sanh. Chị ta quyết định đi xuống thành phố ở khá xa. Để đến thành phố chị ta phải đi qua chiếc cầu nhỏ. Khi đi tới giữa cầu chị ấy đau đến mức không thể đi nữa. Và chị ấy quyết định xuống gầm cầu và chị hạ sinh con mình ở đó. Sáng hôm sau một người phụ nữ khác đang chạy xe qua cầu thì xe bỗng dưng chết máy, khi xuống xe kiểm tra thì cô nghe tiếng khóc nhỏ vang lên đâu đó. Cô ta xuống dưới chân cầu và phát hiện một đứa bé được quấn trong những lớp quần áo dày của người mẹ đã chết vì lạnh và trên mình không có một mảnh áo che thân.

Người phụ nữ tốt bụng ấy đem đứa bé về nuôi. Sau này vào sinh nhật lần thứ 10 của đứa bé cô đã kể cho nó nghe câu chuyện đó. Những tưởng đứa bé sẽ khóc sướt mướt nhưng không, đứa bé chỉ yêu cầu cô dẫn nó tới mộ người mẹ quá cố. Dù trời đang vào mùa đông lạnh giá cô vẫn chở đứa bé đi.

Đến nơi đứa bé bảo để cho nó được một mình bên mộ mẹ. Cô liền đi ra xa nhưng cô vẫn để mắt tới đứa bé. Đứa bé đứng trước mộ mẹ nó, lần lượt cởi từng lớp áo khoác của mình ra. Cô nghĩ : “Chắc nó không cởi hết đâu trời đang rét đến thế kia mà”. Thế nhưng cậu bé cởi hết quần áo trên người ra đến khi không còn mặc gì nữa. Cô hốt hoảng chạy đến ôm nó, thì đứa bé vùng ra bật khóc nức nở và ôm mộ mẹ nó mà hỏi: “Mẹ ơi! bây giờ con có lạnh như mẹ lúc đó chưa.”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.